Hồi đó cháu 19 tuổi, mới ở trường ra, nghĩa là không có một chút xíu kinh nghiệm nào về thương mãi. Sau nhiều lần thất bại, ông Wesson hiểu rằng phương pháp của ông dở, và ông đã theo vết xe của người khác rồi. Rồi ông khen không ngớt miệng: "Thiệt tuyệt; chỉ cần ấn cái nút là xe chạy, chẳng khó nhọc chút chi hết.
Một lần đau cuống họng, tôi lại một nhà chuyên môn trị bệnh đó. Một người bán hàng chịu nai lưng 14 giờ một ngày nữa. Anh chuyên môn dạy chó và ngựa làm trò trong những rạp xiếc.
Bài đó chẳng hay ho gì, cũng như phần nhiều những bài diễn văn soạn sẵn. Lần đầu Tolstoi biến đổi tính nết, thành một người khác hẳn. Nhưng càng thổi mạnh thì lão già càng bó chặt áo vào mình.
Nước Anh khích nộ sôi nổi. Chỉ có tiền không, không đủ dụ các văn sĩ có danh viết giúp ông được. Rồi con nhớ không? Tối đến, trong khi cha đọc sách, con rón rén vào phòng giấy cha, vẻ đau khổ lắm.
Xin ông đừng cho rằng chúng tôi kêu nài ông đâu; cũng xin ông đừng nghi rằng chúng tôi dám tự tiện chỉ ông cách làm việc đâu. Cha biết nếu con có nghe được những lời cha thú với con đây thì con cũng chẳng hiểu chi. Tất nhiên là chúng tôi mang ơn ông lắm và hết lòng tìm cách gởi hàng cho ông được mau chóng.
Đành hủy tờ giao kèo, chớ biết sao bây giờ! Em sẽ thiệt 2. Ông trả lời một vài câu thôi, rồi nhất định không trả lời những câu khác. Câu chuyện đó xảy ra hồi chiều, trước khi kíp làm đêm tới xưởng.
Như vậy ông đã giúp tôi được một việc lớn lắm; vì nếu phòng kế toán của chúng tôi đã làm cho ông bất bình thì chắc có nhiều khách hàng dễ dãi cũng bất bình nữa. Cha mẹ cậu nghèo lắm. Lincoln ôn lại tất cả những lý lẽ bênh vực đạo luật đó và những lý lẽ chống đạo luật đó; ông đọc lại hết cả những bức thư và bài báo nói về vấn đề đó, trong ấy có nhiều bài thống trách ông sao chưa phế trừ chế độ nô lệ, lại có nhiều bài khác chỉ trích ông, vì ông muốn hủy bỏ chế độ đó.
ý kiến của tôi không còn vững vàng như hồi trước nữa. Sau đó vài bữa, một bà bạn lại chơi, tôi chỉ những tấm màn và vô tình nói giá nữa. Nếu làm trái luật đó tức thì những nỗi khó khăn sẽ hiện ra.
- Nhưng, tôi tiếp, ví thử chẳng may ông thình lình quy tiên, thì chắc ông cũng muốn cho số tiền ông gởi chúng tôi sẽ về một người bà con thân nhất chứ? Nàng sinh được năm đứa con ngộ nghĩnh và gia đình chúng tôi như một tổ uyên ương. Viên "thám tử" nhóm lửa ở sau nhà, nung một thanh sắt cho tới trắng ra và dọa sẽ dí vào đứa nhỏ nào dám dẫm lên vườn cỏ! Bản tính loài người như vậy.
Một người bán xe hơi cũ theo học lớp giảng của tôi, cũng dùng phương pháp đó để bán một chiếc xe hơi cho một mối hàng người xứ Tô Cách Lan. Hội đồng quản trị hãng xe hơi xem xét kỹ các mẫu hàng rồi mời các người thay mặt đó lại một lần cuối cùng để bênh vực thứ hàng của họ. Như vậy, ông vừa dùng tai và mắt để nhớ.