Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ. Tôi lại dẫn ông anh đi.
Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ. Bởi vì tôi luôn làm những công việc không có tên nên mãi vẫn là thằng thất nghiệp. Cô không dám nhìn vào ai.
Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Bác ta không tin đâu.
Và có một cái đầu luẩn quẩn. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí.
Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Và đem năng lực của ta đi xa hơn.
Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không? Và thích được dẫn đi hơn.
Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ.
Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào. Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo.
Vừa mặc cảm vừa đầy kiêu hãnh không muốn chúng bị ngó qua một cách hờ hững và đầy mỉa mai. Thôi thì dùng vào chỗ khác. Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện.
Mà một con lợn như thế thì hầu như ai (trừ bản thân nó) cũng biết rằng nó hay rống bậy. Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.