Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu. Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời.
Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn.
Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra.
Mọi người bảo bạn hiền lành. Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không. Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình.
Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè.
Dù biết là tạm thời thôi. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn. Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác.
Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày. Đơn giản là để sống. Đơn giản là để sống.
Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Nó muốn khám phá tôi.
Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình.
Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.