Và bon chen không bẩn, không ác. Một số người giúp đỡ nhiều. Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức.
Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Những cái tát của cát. Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà.
Tôi biết, sự muốn mới này mới hơi sự muốn mới trước đó, trong tôi. Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến.
Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm. Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc.
Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Bố mẹ con cũng buồn. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này.
Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe.
Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không. Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn.
À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng.
Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm. Làm một bài thơ dở để được khen. Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết.
Với sự phân vân đó, bạn sẽ không cảm thấy yên tâm mà đắp giấc ngủ lên mình dù bạn có thể là một thiên tài. Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn. Dừng lại vẫn là chơi.