Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra.
Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Và lại thấy quyển sách bị xé. Họ còn bất lực hơn nữa.
Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế.
Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.
Một số người trong số họ cũng biết. Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả.
Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư.
Một khuôn mặt ai ai cũng có. Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu.
Bố nhường khán đài A cho chúng tôi. Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần.
Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. Dẫu không phải không có lúc buồn.
Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Tôi cũng có dự định ấy. Được nói chuyện, được trao đổi.