Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét.
Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì.
Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng. Em gọi mãi không dậy. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được.
Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu. Cái giấc mơ của mình không mất.
Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Tiếc là tôi không phải quí khách.
Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào… Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách. Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.
Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn). Mà đâu cứ phải là tình yêu mới gần nhau được. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel.
Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi.
Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Bằng không, mọi người nói đúng đấy.
Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.