Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng. Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả. Chúng xèo xèo sền sệt.
Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình. Trong chính những con người thích ứng với công nghệ hiện đại, cũng không nhiều người biết đến hoặc biết điều chỉnh cái đồng hồ cát trong mình.
Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao. Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này.
Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có. Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế.
Nếu hắn là người tài. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm. Một giọt rơi xuống sách.
Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Và bạn liên tưởng tới Zidane. Và còn nhiều lí do khác.
Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào.
Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Thoát khỏi trước khi họ chết. Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ.
Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác. Nhà văn hài lòng với cái giá ấy.