Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông.
Hai bên dè chừng nhau. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.
Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng.
Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí.
Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa. Bạn chưa làm được gì cho họ.
Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi.
Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Họ là mỗi con người.
Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Vật chất? Bạn đâu có. Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết.
Về danh tiếng và giá trị. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu.
Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do.