Vai diễn thật của Mitchum ngoài đời mang đến cho chúng ta một bài học: Đừng bao giờ hỏi chuyện một người không thích nói. Luyện tập bài nói nhiều lần cho tới lúc bạn có thể nhìn khán giả mà thao thao bất tuyệt. Sự nhấn mạnh này có hai tác dụng.
Những lời lẽ ông dùng rất thuyết phục. Kết quả là: Bài tường thuật trực tiếp kỳ quái nhất được mọi người thông cảm và tán thưởng nhiệt liệt. Có thể tôi sẽ không bao giờ được lên sân khấu cầm cái micro thao thao bất tuyệt.
Herb tiếp tục: Nếu thầy đuổi học chúng em dĩ nhiên sẽ có một phiên tòa. Cũng cùng một đề tài nhưng với cách hỏi sau thì người khách của bạn buộc phải suy tư nhiều hơn, câu trả lời của họ sẽ không đơn giản là Không hay Có. Herb tiếp tục: Nếu thầy đuổi học chúng em dĩ nhiên sẽ có một phiên tòa.
Năm thành phố nào có tỉ lệ phạm pháp nhiều nhất nước Mỹ? Cũng chính là New York, Chicago, Los Angeles, Las Vegas và Miami. Mà thật lòng chúng tôi cũng không đứa nào dám nói với mọi người rằng đây chỉ là một trò đùa. Vậy mà anh chẳng hề đá động gì tới nó!
Không ngờ Moppo lại quay về trường. Thấm thía những kinh nghiệm, vốn sống của họ, ta sẽ thấy yêu quý chính cuộc sống của mình. Cậu bé sẽ nhận được tiền huê hồng khi bán được sách.
Và cái gì diễn ra tiếp theo thì chắc các bạn cũng đoán được. Thậm chí vạch 16 mét 50 chúng tôi cũng không thấy. Đôi lúc sự hài hước lại cực kỳ cần thiết nữa.
Đối với tôi và các khán giả của chương trình, Robert thật sự đã ghi điểm. Chúng ta đã có máy nhắn tin, máy fax, điện thoại di động siêu nhỏ, máy vi tính xách tay với những chức năng ưu việt, bảng thông báo điện tử… Và chắc chắn trong những năm tới đây, chúng ta sẽ có các thiết bị hiện đại, tối ưu hơn nữa. Chỉ có giọng người ca sĩ thổn thức qua làn nước mắt.
Rồi chúng ta đưa anh về nhà giữa một cơn mưa tầm tã… Và đây là những khách mời khác cũng rất tuyệt vời trong chương trình của tôi: Nhưng chúng không hấp dẫn bằng những câu chuyện của cha.
Harvey Mackay, chủ tịch và quản lý chính của tập đoàn Mackay Envelope Corporation (Mineapolis), là vị khách mời đặc biệt trong các chương trình của tôi trên cả radio lẫn truyền hình. Tôi nghĩ một trong những lý do giúp tôi thành công khi nói chuyện trên sóng phát thanh, hay qua màn ảnh truyền hình là việc khán thính giả cảm nhận được nỗi say mê nghề nghiệp của tôi. Tôi đánh giá sự cuốn hút và thú vị của một người khách theo bốn tiêu chuẩn.
Ấy vậy mà khi bước vào phòng phát thanh, tim tôi cứ đập thình thịch. Trừ khi sai lầm quá khủng khiếp không thể tha thứ được, hoặc ông chủ của bạn là người quá cố chấp. Bí quyết đầu tiên này rất thường thấy ở những người thành công trong việc ăn nói.