Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi. Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí).
Biết chỉ để biết mà thôi. Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì.
000 đồng, bớt 1000 còn 34. Như một người đồng sở hữu biết điều. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa.
Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn. Không chắc tại số phận. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận.
Vậy thì nó là một giấc mơ. Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình. Bác không hài lòng một tí nào.
Bất cứ thằng con trai nào cũng đầy máu nóng. Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay.
Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.
Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra.
Dù lúc này mắt không có nước. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ.
Định dừng viết thì lại có chuyện. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.