Futunaria

Bố dượng khốn nạn và hai cô con gái xinh đẹp

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cái đó, chúng đưa ra không khó. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.

    Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.

    Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh). Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Tưởng chăm hóa ra vẫn lười.

    Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương.

    Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ.

    Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm. Không phải học con phải về đây ngay chứ. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn). Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật.

    Khi em trả lời thì anh sẽ bảo: Anh không nghĩ được cao xa như thế đâu cô bé ạ. Và ta bị ức chế liên tục. Viết là một lao động kỳ diệu.

    Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới. Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.

    Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím. Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác. Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap