Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa. Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.
Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Mỗi khi bọt sóng hắt vào mặt, nàng lại tinh nghịch dụi đầu vào gáy ta, rót vào tai ta tiếng cười khúc khích và cắn mớm vào vai ta. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô.
Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo. Người bảo đời là một bát sơri.
Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Bạn phân vân không biết chọn cái nào.
Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin.
Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi.
Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra.
Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề. Tự dưng mẹ lại ra giá. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.
Sáng được bác cho ngủ bù. Trốn học mà để bị nói. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.
Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác. Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn.