Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà.
Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng. Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi.
Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao. Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi.
Nhất quyết phải cạo râu. Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác.
Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.
Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ. Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra.
Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào.
Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến. Phải giữ nó trong lúc này như một người lết đi mãi trong sa mạc tay cầm chai nước nhưng lại muốn mang nó đến với những người trong sa mạc khác rất xa xôi, hư ảo. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm.
Họ muốn sống một đời sống bình thường và muốn bạn cũng sống thế. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được.
Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Theo cách mà bạn lựa chọn. Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày.