Gia đình ông gặp hai tai hoạ liên tiếp. Tôi bèn mở cuốn sổ tay của tôi ra và xem xét những con số trong 12 tháng qua. Và đây là đoạn kết của câu chuyện.
Nếu hoàn toàn thiếu nó, tinh thần tất sụp đổ". Ấy xin đừng nghĩ rằng tôi cho bệnh của họ là bệnh tưởng! Họ có bệnh thiệt như những người đau nặng vậy. "Có vẻ một trò ảo thuật - nhưng cũng như các trò ảo thuật, một khi bạn đã biết, thì thấy nó vô cùng gỉan dị".
Tác giả không hoài công vạch cho bạn cách kiếm tiền trong nghề đổ bác đâu, chỉ muốn cho bạn biết, trong mỗi môn cờ bạc thường chơi, phần ăn là bao nhiêu, phần thua là bao nhiêu thôi. Tôi gọi điện thoại ngay cho viên chủ bút tớ báo này, bắt phải đăng một bài cải chính, trong đó phải ghi những kết quả tôi đã thâu hoạch được do phương pháp giáo huấn của tôi - và lẽ cố nhiên, tôi cho việc nhạo báng này là một trọng tội. Bốn tập quán giúp bạn khỏi mệt và khỏi ưu phiền khi làm việc
Mỗi đêm, ông nghiêm khắc soát lại những hành vi của ông. Nói vậy là vì học chưa hiểu biết bà Osa Jonhson: Ba tháng sau bà ngồi trong một cái ghế có bánh xe diễn thuyết trước một số thính giả rất đông. Có lý lắm, phải không bạn? Vậy mà có cả triệu người quay cuồng lo lắng làm hại đời mình, vì họ không chịu nhận sự chẳng may nhất, không rán chịu cải thiện tình thế, không vớt vát những vật còn chưa chìm trong khi thuyền đắm.
Trời và người trông thấy đều sẽ gớm!. "Sáng hôm sau tôi thu xếp về nhà. Cho nên tôi quyết định kiếm việc mà làm để khỏi ngồi không.
Tôi trốn hết thảy bạn bè. Trước hết, làm cho các bắp thịt ở mắt, ở mặt giãn ra và lẩm bẩm: duỗi ra. 000 đồng [3], nhưng chỉ phải trả 24.
Sự cấu tạo nên ta thực "bí hiểm và kinh dị" thay! Con hơn loài chim nhiều phải không?. Tôi lẳng lặng ngồi xuống ghế mà không ai hay.
Bạn có chịu đổi cái bạn có để lấy một triệu Mỹ kim không? Dầu đến Tổng thống Hoa Kỳ cũng không thể bắt ông dậy để nghe điện thoại khi ông đã "nằm quay ra ngáy". Chúng tôi trân trọng tặng nó cho hết thảy những bạn đương bị con sâu ưu tư làm cho khổ sở trằn trọc canh khuya, tan nát cõi lòng.
Ông kể cho tôi nghe chuyện sau này: Ít lâu sau khi tụi Lùn chiếm (?) Trân Châu Cảng, chúng ùa vào Thượng Hải. Dần dần bạn sẽ thấy như vậy không tốn thời giờ mà được nhiều kết quả. Chúa Giê Su khi khuyên ta nên tha thứ "một trăm lần" cho những kẻ thù của ta.
Bác sĩ nói ông không đau gì hết, chỉ có thần kinh suy nhược. Tôi buồn đã lỡ sinh ra làm cái kiếp người. Alffred Adler, nhà trị bệnh thần kinh trứ danh, có nói một câu lạ lùng nhất từ trước tới giờ.