Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương. Rồi lại đây ngủ bên em. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó.
Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào. Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu. Đời sống toàn vẹn là đời sống nhiều trạng thái với những tỷ lệ khác nhau mà tự thân chủ thể dung hợp, pha trộn.
Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt.
Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách.
Chỉ là chuyện phiếm thôi. Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật. Định dừng viết thì lại có chuyện.
May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Vậy thôi, bạn sống bình thường.
Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau. Cái cuối có phần họ nói đúng. Ta còn có thể cứu sống vợ ta.
Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu. Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.
Nhưng rốt cục thì chúng ta vẫn không thích nói thật. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Tuổi phát dục đâm không bình thường…
Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh. Trước thì tháng gặp một hai lần.