1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến. Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ. Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh.
Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Hiện sinh hết thì còn gì là người.
Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều. Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.
Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.
Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh.
Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn. Hai khoang thiện, ác. Có phải tôi nói đâu.
Cái đó phải tự do chứ ạ. Để chờ một sự thật tươi đẹp. Đường thông hè thoáng.
Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra. Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ.
Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?.
Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao.