Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác). Nàng nằm nhớ người yêu cũ.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần.
Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.
Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt.
Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.
Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh.
Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết. Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành. Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ.
Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận. Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về. Tác phẩm Bật dậy nào.
Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng. Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân.
Mẹ, tôi và một người quen. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ.