Ta đã ngừng tìm kiếm, mất thì giờ vô ích. Khu rừng Mê Hoặc rộng bằng cả vương quốc này, đi vào trong đó sâu cả ngàn dặm, gồm bạt ngàn rừng rậm, thú dữ. Một giọng nói ngọt ngào nhưng thâm trầm, mỏng manh nhưng cứng rắn, mời gọi nhưng lạnh lùng.
Sau khi bồi hồi nhớ lại và cùng nhau hàn huyên những kỷ niệm thời thơ ấu được một hồi lâu, Max nói: Giờ hãy nói cho ta biết Cây Bốn Lá thần kỳ mọc ở đâu? Sid - hiệp sĩ áo trắng, vẫn giữ im lặng cho đến khi Merlin quay sang nhìn chàng, cố đoán xem chàng đang nghĩ gì.
May là Sid đã không trì hoãn việc tỉa bớt các nhánh cây, nếu không thì chắc là anh sẽ không còn thời gian để biết được là mình cần phải xới bỏ đá thì cây bốn lá mới có thể mọc lên được. ngay dưới chỗ chàng ngồi. Bà ta có một sắc đẹp mê hồn.
Nhanh như cắt, Nott đứng dậy và rút thanh kiếm sáng loáng ra thủ thế. Buổi sáng thứ tư khu rừng chợt lạnh lẽo hơn mọi ngày. - Nó cần rất nhiều nước, chính xác là nó cần nguồn nước trực tiếp từ một dòng chảy nào đó.
Tiếng thì thầm nổi lên khắp nơi. Tôi chưa bao giờ ngừng suy nghĩ về điều này. Ngươi lúc nào cũng chờ đợi người khác mang đến may mắn cho mình.
Hãy nói cho ta nó sẽ mọc ở đâu. Sao ngươi lại còn có thể trông mong một cây bốn lá nào mọc được trên những hòn đá này nhỉ? Chắc là ngươi mất trí rồi. Hãy cắt bớt những nhánh cây chết và lá khô đi.
Cho chú ngựa trắng ăn cỏ xong, chàng suy nghĩ về những việc sẽ làm ngày hôm nay. Sau đó Nott chợt nhớ đến Sid và anh cảm thấy vui hơn một chút. Hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi, vì vậy quyết định làm gì trong hôm nay là rất quan trọng.
- Thưa thần Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây kính mến. Thế nhưng cả thần Gnome lẫn Bà chúa hồ đều khẳng định với ta rằng chưa từng có một cái cây bốn lá nào mọc trong khu rừng Mê Hoặc cả. Hàn Quốc, Đài Loan và đang lan tỏa nhanh chóng sang các quốc gia, châu lục khác những tháng đầu năm 2005.
- Vì nếu ta không làm như vậy thì người sẽ không tin ta. Tôi vẫn nhớ cậu, dù ngần ấy thời gian đã qua. Chắc là món tiền thừa kế đó lớn lắm phải không?
Vì quá nôn nóng, anh không còn màng gì đến sức lực có hạn của con hắc mã. - Chắc cậu còn nhớ cái ngày mà gia đình tôi dọn đi lúc chúng ta mới lên mười. Anh tự nhủ đó không phải là sự thật.