Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Phố phường quanh nhà lại bình thường.
Bạn chưa làm được gì cho họ. Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối.
Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên. Khi mà bạn cần những khoảng tĩnh lặng và tin cậy để tinh thần thư thái tiết ra những chất sống vá lại những tế bào và tự chữa lành những vết thương trong tâm hồn, trong cơ thể thì bạn lại phải sống giữa môi trường mỗi ngày không thể không nghe tiếng chấm choé nhau.
- Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường.
Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột. Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn.
Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại. Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. - Ta đôi lúc cũng cố tìm hứng thú và cũng thấy đây một chút kia một chút.
Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ. Cũng là để thăm dò phản ứng. Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất.
Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Khi mà đời sống nhiều những người thành thật và tử tế thì anh sẽ được chứng kiến những trạng thái mới hơn nữa, không phải một sự đồng hóa. Thôi, cứ chiều cái dạ dày.
Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền… Cũng chưa bao giờ thay vì bố thí những cơn ợ hơi ấy cho một đứa trẻ lỡ quệt phải, anh ta ban tặng chúng cho những đồng loại đồi bại nhưng đầy quyền lực.
Một cái gì đó kinh điển. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm.