Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Bạn chẳng biết phải làm gì nữa.
Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Ông viết tất cả, không sửa chữa. Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán.
Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.
Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó.
Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang. Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn.
Thế mà rồi cũng ngủ được. Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết.
Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà.
Rồi thể hình tính sau. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa.
Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác. Nghĩ có vẻ khúc chiết. Thôi, tôi trôi qua em rồi.
Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Mai đi học về phải cạo râu. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa.