Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn.
Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.
Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi.
Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con. Giữa hiện thực và huyền ảo. Nhưng nước mắt không nghe tôi.
Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn.
Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. Ông anh chuyển sang bể nóng.
Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve.
Tôi về, cũng đỡ in ít. Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm.
Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua. Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì.
Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.