Lại về nhà bác ôn thi. Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm. Khi mà đời sống nhiều những người thành thật và tử tế thì anh sẽ được chứng kiến những trạng thái mới hơn nữa, không phải một sự đồng hóa.
Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi.
Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết. Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi. Cái đó phải tự do chứ ạ.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Con nói chuyện với bác này.
Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.
Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Thôi thì tôi im lặng. Nó là một sự phối màu khá đẹp.
Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ.
Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Là tỉ mẩn, là ào ào. Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác.
Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này. Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất.
Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm.