Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Chúng tôi đi thay quần áo.
Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng.
Cậu ấy là người tốt. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Đến lượt máy treo ngược người.
Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI.
Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi.
Và bạn liên tưởng tới Zidane. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không.
Làm ơn nhanh nhanh cho. Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về. Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng.
Thế đã đầy áp lực và đầy niềm mặc cảm phản bội, vô ơn rồi. Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi.
Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. Bảo keo xịt tóc miễn phí.
Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Có một thứ bất biến, đó là tất cả.