Người lớn thật buồn cười. Đúng là chuyện thường. Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên.
Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Một số người trong số họ cũng biết. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.
Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Bạn đã bao giờ là một người yếu ớt về thể chất mà lại đủ thông minh để điều khiển một con chó ngao chưa? Bạn biết cách giật dây nó và khiến nó nghe lời mình.
Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác. Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt.
Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.
Chỉ hơi rờn rợn và xa cách. Nhưng tôi không quen phản đối. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì.
Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó.
Không biết bác có nhớ chuyện này không. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an.
- Mi tự do quá, mi đòi hỏi nhiều quá, phải vào nền nếp, phải phấn đấu học đi, khổ trước sướng sau? Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.
Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim. Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa. Nàng nằm nhớ người yêu cũ.