Mọi người vẫn thấy bình thường. Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.
Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt).
Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh. Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt.
Những kẻ bao che, đỡ tội cho chúng cũng không phải là người. Chắc hôm nay có việc gì. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người.
Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ. Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.
Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng. Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm.
Nó muốn khám phá tôi. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Chẳng có gì đáng bực cả.
Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn.
Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt. Tôi chốt trong, không thưa. Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu.
Thi thoảng vẫn bình luận vài câu. Nhưng tôi không quen phản đối. Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.