(Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không.
Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi. Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.
Có điều, con đường thì khác. Nước mắt tôi lại rơi. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác.
Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng. Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em.
Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ. Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí.
Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to. Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được.
Sức khoẻ yếu thì học thêm tại chức tiếng Trung với cả phấn đấu vào Đảng vội làm gì. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác.
Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau. Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.
Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Đây là một thử thách nữa. Hắn biết vì hắn đã từng.
Chị út là người bạn học lớp một với tôi. Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Nhưng thấy cũng hay hay.