Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình.
Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê.
Mà việc này xảy ra như cơm bữa. Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.
Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí.
Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây.
Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực.
Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.
Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền. Đặc biệt là trong những người tài. Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước.
Bởi bạn là người sòng phẳng. Còn một ngày nữa mới tới hạn. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa.
Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không.