Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu.
Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài. Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông.
Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu.
Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Hôm nay đi đâu? Không biết. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ.
Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.
Nhưng họ sống không bình thường. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí).
Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được. Thế có phải đỡ cho cả hai không. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình.
Không phải học con phải về đây ngay chứ. Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao. Xã hội loài người thì phải như thế.
Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình. Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt.
Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Bạn không mong bác đọc lắm. Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác.