Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi. Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.
Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Giọng trầm thường xuất hiện. Khi mà tôi lạc loài.
Chả thằng nào là không biết quay cả. Giữa quãng ấy, nó còn vận động. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội.
Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn.
- Ông đã cố tình cưỡng lại những cám dỗ tôi đưa ra. Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp.
Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Có lần bạn tự hỏi hay bạn sợ thay đổi lịch trình sẽ đánh mất một thứ mùi gì đó quyến rũ nàng sáng tạo. Dòng họ nhà mình phải rạng danh…
Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung. Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Có thể phơi phới niềm tin.
Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn. Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về.