Ông đưa tôi tấm danht hiếp của ông và nói, Nhân viên của tôi rất vui để có một cuộc hẹn với cô. Tôi không biết là tôi có một cái gì đó gọi là đĩa đệm ở đầu gối cho đến một ngày tôi bị thương trong cuộc đi bộ đường dài. Một buổi chiều, cô bé than phiền với tôi về một bữa tiệc sinh nhật của các bạn gái mà cô bé phải tham dự.
Sau khi hiểu hơn về Cheryl, tôi ca ngợi cô ấy vì đã hiểu được những gì tôi đã trải qua trước khi tôi đến sân bay. Thật đáng tiếc, ngay cả khi một công dân tuân thủ pháp luật nhất, chân thật nhất, đáng tin cậy nhất và lịch sự nhất sử dụng những cụm từ như tôi sẽ nói thật với anh, và thẳng ra mà nói, theo tiềm thức, mọi người vẫn nghĩ ngờ cô ấy đang nói dối những lần khác. Tuy nhiên, gợi ý trung lập của tôi là hãy tháo điện thoại ở nhà và dùng hai điện thoại di động thay thế.
Tôi đưa cho cô bản thảo và cố tình ngồi ở một chiếc ghế khác ngang qua phòng. Một thời gian, tôi từng là một nhà phê bình tầm thường, một tác giả khiêm tốn tại lễ trao giải của hiệp hội Xuất bản sách Nghe nhìn. Cuối cùng, mọi người hiểu và cười vang.
Anh ta phán đoán được những cảm xúc khác nhau của chúng ta và lựa chọn phản ứng cho phù hợp. Rốt cuộc, tại sao cô ấy đưa ra một điều gì đó như là sự thật nếu mọi thứ cô ấy nói đúng là có thật? Đừng tiếp tục những âm tahnh giả tạo nữa. Hãy nhớ rằng, đối với một tình bạn hết sức thân thiết hoặc bạn là người nổi tiếng trong nghề nghiệp, bạn phải nói chào tạm biệt cho phù hợp hoặc tốt hơn hết là phải nói to hơn từ xin chào.
Tất cả những gì tôi kể trên cho bạn thấy, trên thực tế, ai cũng khăngk hăng chỗ ngồi họ đã lựa chọn là chỗ cố định. Ồ, được rồi, cô ấy đánh giá, có lẽ chỉ do anh ấy đang có một ngày không tốt. Tuy nhiên, tôi đã phát hiện ra rằng nếu bạn cho nhiều hơn nhận, điều đó luôn lặp lại với bạn.
Câu hỏi thứ hai quá đơn giản. Vậy tại sao những người thành đạt lại phản ứng một cách đầy tiêu cực với Chúc một ngày tốt lành? Tôi suy nghĩ về câu hỏi mang tính xã hội học sâu sắc này. Không chuyển chủ đề trong những trường hợp mà một ai đó đang được khen.
Mình đang nghĩ gì nhỉ? Mình không muốn đi cùng với người này. Với một lời nói đùa thiếu suy nghĩ, tôi quay lại và nói với anh ta, Này, anh không định nói với tôi là chúc một ngày tốt lành đấy chứ? Cẩn thận: Hãy thân thiện để cô ấy không nghĩ là bạn cúp máy vì cô ấy.
Viết thư điện tử ngày nay đã trở thành thói quen và công việc thường xuyên của rất nhiều người. Tôi đã định rõ những người có phán đoán cảm xúc là tự nhận thức được về mình, môi trường xung quanh mình, tình huống hiện tại và những người khác. Các dây thần kinh của chúng ta có thể thực hiện điều đó.
Nhiều người thích ôm giống như bạn đã cho tôi biết ôm là cái bắt tay từ đáy lòng. Giancarlo Parodi, bạn trai mới của người bạn cùng phòng Sandi của tôi ở Sanremo, Ý, vì đã nói quá chậm để tạo sự giao tiếp với những người không thông thạo ngôn ngữ của anh ta; Tôi có một tính cách tốt.
Leil ạ, đó chính là chỗ này, ông nói. Anh nghĩ là nên đi sớm đề phòng tắc đường, hóa ra đường xá quang quẻ quá. Thật tuyệt, chính là cái tôi cần khi bên ngoài nhiệt độ là 19 độ.