Năm 1936, diễn thuyết ở trường Đại học đó về Danh và chất của thơ, ông nói rằng câu sau này của Giê Su chứa một thực sự lớn nhất và một phát minh sâu xa nhất về tinh thần từ trước tới nay. Bên chồng tôi là một gia đình biết lẽ phải và tự tín. Thế thì tại sao lại nằng nặc đòi giải quyết những vấn đề về tương lai, để làm phai mờ cái đẹp của hiện tại? Tương lai còn bị bao phủ trong những biến dịch không ngừng, những biến dịch mà không ai đoán trước được kia mà!
Thứ tự cũng phải là công lệ thứ nhất trong công việc làm ăn nữa. Hai năm trước tôi bán chiếc xe hơi để lo thuốc thang cho nhà tôi. Và những hột cát ấy, đều lần lần liên tiếp nhau, chui qua cái cổ nhỏ ở giữa để rớt xuống phần dưới.
Nếu bạn không ngủ được thì bắt chước ông Samuel Untermeyer: ngồi dậy đọc sách hoặc làm việc cho tới khi buồn ngủ. Chẳng hạn như chuyện ông Harry Vane bị xử trảm do ông Samuel Pepys chép lại trong tập Nhật ký của ông. Sự bình tĩnh và lòng tin của nhà tôi, thật đã làm cho tôi vững lòng.
Bác sĩ Alexis Carrel, người được gii thưởng Nobel về y học, đã nói: "Những nhà kinh doanh không biết thắng ưu sầu sẽ chết sớm". Mười phần chắc chìm hết năm. Xin ông làm ơn cho tôi biết lúc này cách mời của tôi có chỗ nào vụng không? Ông kinh nghiệm và thành công hơn tôi nhiều, vậy xin ông làm ơn cứ thành thật chỉ trích, đừng sợ làm mất lòng tôi".
Anh quyết làm cho công việc buồn tẻ của anh thành ra vui thích. Chúng tôi nợ tiệm tạp hóa 50 Mỹ kim và phải nuôi năm đứa con. Đến đây họ đặt ông lên trên một đống cành khố, định đánh diêm đốt.
Riêng bệnh của tôi các bác sĩ đã cho chạy quang tuyến trong 49 ngày, mỗi ngày 14 phút rưỡi. Họ đã soạn mấy bản ca nhẹ nhàng du dương nhất để làm vui cho người đời như bản: Patience, Pinafore, The Mikado. Giai đoạn thứ nhất: Tôi can đảm phân tích tình thế một cách ngay thẳng và tự hỏi nếu thất bại thì kết quả tai hại nhất sẽ ra sao?
Ban này nổi tiếng khắp thế giới. Lời bạn đã làm tôi phải suy nghĩ. Đừng để vợ con lãnh hết một lần số tiền bảo hiểm nhân mạng của bạn.
và vui sống này chỉ trong 3 năm (1948-1950) đã tái bản tới lần thứ tư. Ông sung sướng như vậy chỉ nhờ biết theo đúng châm ngôn của ông Hoàng xứ Galles: "Tôi phụng sự". Đã đành, trên kia tôi chỉ kể những ưu tư của tuổi thơ và tuổi xuân, nhưng biết bao lần nỗi lo của người đứng tuổi cũng gần vô lý như vậy.
Nhưng bây giờ tôi nói giọng chững chạc rằng tôi đến Kanass City để làm việc. Kết quả? Họ thấy mệt nhọc, buồn ngủ, bực tức, cáu kỉnh và phàn nàn rằng nhức đầu, mỏi mắt, hoặc đau bao tử. Chỉ những điều nào học rồi mà dùng tới thường mới khắc sâu vào óc ta thôi.
Bà nói về các cô em, các ông anh của bạn, có cả chục người, phải không bạn?). Luôn luôn má tôi bảo phải "ăn chắc mặc dầy". Mới đầu bán được ít lắm, ông đã sợ mất chỗ làm.