- Xin đừng dừng lại! Anh hãy vui lòng nói tiếp đi! Có phải chính anh đã từng được vị nữ thần đó phù hộ và thắng bạc ở các sòng bài không? Tất cả mọi người đều hồi hộp, chăm chú Nomasir điềm đạm, tự tin đứng dậy và bắt đầu thuật lại tất cả những điều đã diễn ra trong suốt mười năm lập nghiệp của mình: - Nếu bạn nghĩ không có người nào khác ngoài những người này.
Lần này, tôi nhận thấy gương mặt của ông có thêm nhiều nếp nhăn và cặp mắt trĩu xuống. - Từ lúc ta gặp cháu đến nay, công việc của cháu tiến triển như thế nào rồi? Để có được một đồng bạc là cả một thời gian dài.
- Điều này xuất phát từ món quà của nhà vua tặng cho tôi. Với kỹ năng điêu luyện và tinh thần hăng hái làm việc, tôi đã được trả tiền công cao hơn mà không cần phải đến gặp ông chủ để đòi tăng lương. Cha biết đó, người đàn ông ở Nineveh chính là đồng đảng của hai người đó và sau mỗi lần lừa đảo thành công, họ lại cùng nhau chia lợi.
Theo thời gian, tài sản của con mỗi ngày một gia tăng, con không những thu lại số vàng đã bị mất trước đây, mà còn kiếm được nhiều vàng hơn thế nữa. Trong khi, hai bà trẻ hơn thì cười mũi và xem tôi như một trò tiêu khiển. Vừa lúc đó, trong không trung chợt có tiếng chuông vẳng lại.
Bởi vì, Nebatur là một thương lái khôn ngoan và tôi rất tin tưởng vào khả năng tính toán thông minh, lanh lợi của anh ta. - Anh đã giữ vững ý chí mạnh mẽ của mình sau khi bị mất tất cả số tiền tiết kiệm trong năm đầu tiên. Cha đã rộng lượng trao cho con một túi vàng và sự khôn ngoan của cha.
Bởi vì có rất nhiều người thấy vàng thì mắt sáng rực lên và ý muốn chiếm hữu nó hiện rõ trên gương mặt. Chúng ta nên tìm hỏi những người tài giỏi về điều ấy. Trên lưng mỗi người là một túi da dê đựng đầy nước.
- Mày nói vậy là được rồi. Và đó chính là lý do để anh có rất nhiều bạn bè xung quanh mình. Nếu anh muốn cho vay số tiền đó để kiếm thêm nhiều vàng, thì hã hết sức thận trọng và phân ra nhiều nơi.
Còn nếu ông chủ không đi đâu cả, anh chỉ việc nằm nghỉ ngơi và gặm cỏ non suốt ngày. Ai có thể kể cho chúng tôi nghe nữa không? – Arkad nói. - Bây giờ ông hãy cho tôi biết điều mà ông đã hứa – Tôi nói với ông Algamish khi ông ta đến lấy các thẻ đất sét.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, số tiền ông tích lũy được ngày càng nhiều. Vì vậy, tôi không nhấn mạnh đến kế hoạch này. - Hầu hết những người dân ở Babylon chỉ có đủ tiền để sống trong những khu dân cư tồi tàn.
Sau đó, hàng ngày ông tiếp tục mang khay bánh đi bán, chẳng bao lâu ông đã có một số khách hàng quen thuộc. - Ông rất kính phục ông của cháu. Và những vật này có thể nằm mãi trong cái hòm của tôi những người này hiếm khi trả hết nợ.