Tôi muốn thử những cách khác. Trong tay tôi không có luật… Con mèo quanh quẩn bên nách.
Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Theo một cách của riêng em.
Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Nhưng cũng thông cảm với ông ta. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi.
Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn.
Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác. Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Khi mà đã lớn đầu cả rồi.
Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược.
Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Như một khẩu hiệu của tâm thức. Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.
Em sẽ thôi là một sinh linh. Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện. Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một.
Chắc mẹ không đi được một mình. Hôm sau đi thi thấy bình thường. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi.