Futunaria

Dẫn đồng nghiệp đến nhà ăn cơm rồi địt nhau luôn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư.

    Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh.

    Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Rồi thể hình tính sau. Nói chung là vẫn có thể tung cánh.

    Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Sức khỏe phải tự mình giữ. Liệu hắn có phải quỷ Satăng không? Một câu chuyện có thể quyết định sinh mạng con người ư? Nó là một cám dỗ, một thử thách mà lâu nay ta vẫn thèm muốn.

    Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to.

    Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.

    Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à.

    Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn. Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử.

    Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không. Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác.

    Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Bây giờ đến tiết mục bể sục. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap