Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Tôi bảo: Chào chú. Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.
Còn tĩnh tâm mà viết. Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén.
Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy. Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Một số người trong số họ cũng biết.
Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra. Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra.
Cái đêm trước hôm thi, tôi về không ngủ được. Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Tin một chút, một chút thôi, em ạ. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó.
Nhiều điểm rất giống tôi. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé. Mai đi học về phải cạo râu.
Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Không gì tự nhiên mất đi. Chính nó làm bạn đau không ít.
Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về. Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì.
Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ. Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia. Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi.