Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.
Sách rồi đến bút rồi đến đồng hồ rồi đến kính rồi đến lọ dầu cá rồi đến truyện tranh rồi đến thắt lưng… Xong! Nhắm mắt liệt kê lại xem nào. Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi.
Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Thôi, tôi trôi qua em rồi.
- Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy. Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình.
Cái bút này vỏ kín như bưng. Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.
, bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái.
- Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng.
Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây. Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông. Ôi, cuộc đời của bác tôi.
Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì. Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra.
Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Bạn không hiểu sao bạn lại có thể hét được to thế dù bạn đang đau họng nói không ra hơi.