Dù không phải lúc nào cũng khổ đau. Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.
Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế. Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa.
Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng.
Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy. Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm.
Ăn xong lên giường nằm. Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.
Chỉ khổ chị sức yếu, suốt ngày ốm đau mà phải học tập liên miên. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán.
Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng.
Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn.
Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.
Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn.