Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục.
Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa.
Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức. Cái giấc mơ của mình không mất. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi.
Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Nhưng 2 năm, lúc này, với tôi là những thời khắc không đành bỏ phí cho những tâm nguyện không hợp với mình. Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái.
Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất.
Không biết thanh minh thế nào. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không.
Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi. Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong. Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng.
Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm. Con mèo nằm trên nóc tivi. Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch.
Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể.
Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa. Bác ta cũng sẽ trắng bệch, hoảng loạn theo.