Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm.
Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.
Đơn giản là để sống. Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn.
Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào.
Còn bây giờ leo thang cũng mỏi. Cái đó tạo nên sự chia ly, sự cô đơn và lòng hận thù. Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện.
Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác.
cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng. Và lại thấy quyển sách bị xé.
Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.
Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang. Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình.
Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện. Ôi, thói quen của con người.