Các ông giám đốc khám Sing Sing không giữ chức lâu bao giờ. Còn không thì nền nhớ rằng, loài người không phải luôn luôn có lý trí đâu. Phải, Eugénie cũng có thể kêu Trời như Job "Ghét của nào, Trời trao của đó".
Phương pháp đó tuy kém kín đáo, nhưng tâm lý thật sâu sắc. Khi họ chưa được thỏa lòng bày tỏ kỹ hết những ý của họ, thì họ không nghe bạn đâu! Bạn hãy kiên tâm và không thiên vị, chịu khó chú ý nghe họ cùng khuyến khích cho họ bày tỏ hết tư tưởng sâu kín của họ ra. Tôi muốn cầu người đó điều chi ư? Trời cao đất dày! Nếu chúng ta ích kỷ một cách ti tiện đến nỗi không phân phát được một chút hạnh phúc cho người chung quanh, đến nỗi hễ khen ai là cũng để hy vọng rút của người ta cái lợi gì, nếu tim ta không lớn hơn trái ổi rừng, thì chúng ta có thất bại cũng là đáng kiếp.
Ông xin một ân huệ, một ân huệ mà người kia vui lòng cho, vì xin như vậy là tỏ ra một cách khéo léo rằng ông khâm phục người đó có tài cao học rộng. Êm được trong một thời gian dài. Chắc cả ngàn đọc giả cũng đồng ý với tôi".
Người đó chỉ còn làm đủ bổn phận thôi. Ông làm cách nào? Tất nhiên ông không nói cụt ngủn rằng ông bận việc lắm. Ông Pierpont Morgan nhận thấy rằng hành động của loài người thường có hai nguyên do: một nguyên do mà người ta giấu đi - cái đó mới thiệt; một nguyên do mà ta khai ra vì nó có vẻ cao đẹp, đáng khen.
Nếu ông mua xe đó, ông không lầm đâu. Không càu nhàu, không oán hờn gì hết, vì tôi không bắt chúng vâng lời tôi, tôi xin chúng hợp tác với tôi, chúng hành động là tự ý chúng. Tôi sẽ học thêm được biết bao nhiêu điều!".
Thành thử có lần luôn 27 giờ đồng hồ, ông không có dịp thay quần áo. Rồi sao? Cái đó có liên can gì tới tôi đâu? Ông không thông minh chút nào hết. chương tám Quy tắc này sẽ giúp bạn làm được những việc dị thường
Như vậy tức là nói: "Tôi khôn hơn ông. Rồi ông vừa nhủ: "Tôi yêu khán giả của tôi. Tôi đương lo lắng việc của tôi đây.
Cho không tôi, tôi cũng không nhận. Thiệt ra tôi không có ý đi đâu hết, nhưng tôi mong rằng lời dọa đó có lẽ làm cho ông ta chịu hạ tiền mướn nhà của tôi xuống. Một lần tôi chạy lại bảo một người lính rằng có đám cháy, nhưng người đó uể oải trả lời rằng đám cháy không phải ở trong khu của y.
Ông ta không biết nghĩ làm sao hết. Người ta bán cả ở đầu đường. Còn ông thì vẫn thường nói với mọi người rằng bà là nhân vật quan trọng nhất trong đời ông.
Nhà thờ, đền chùa cũng vậy: những người bỏ những số tiền lớn ra đục tượng, tô chuông là những ai? Sở dĩ chúng ta quên tên người, phần nhiều là vì chúng ta không chịu mất công, mất thì giờ chép lại, lặp lại cho nó in vào trong đầu óc chúng ta. Cho nên hết thảy, giàu, nghèo, ăn trộm, ăn xin. Gia đình tôi có việc làm lâu trong chánh phủ ở miền Messachusetts cho nên tôi lấy làm vẻ vang về quê hương tôi lắm.