Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Sự lười biếng, dục vọng bừa bãi, sự e ngại trước cái mới? Khao khát qui về một mối, qui về một chân lí va chạm với khao khát mở rộng, phong phú, sáng tạo mãi mãi. Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ).
Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí. Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò.
Mẹ chị cũng đã từng như vậy. Một điều rất hệ trọng. Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận.
Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp.
Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Mấy môn khác, đôi khi chúng tạo hứng thú cho tôi.
Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu. Tôi tống vào thùng rác. Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá.
Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình.
Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Điểm Anh thấp hơn thực lực.
Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại. Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh.
Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi. Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao.