Đây là lý do tại sao hầu hết chúng ta đều thấy rằng nhớ các con số là một việc cực kỳ phức tạp. Hãy tưởng tượng một người đàn ông đang đứng trong nhà tắm của bạn. Nếu bạn muốn nhớ năm mất của Nicolaus Copernicus thì hãy tưởng tượng vào thời điểm ông mất, có một tiếng chuông đã vang lên.
Hình ảnh then chốt: hai đồng tiền lớn (giá trên quầy và giá chiết khấu). Tôi đang nói đến một tình huống rất quen thuộc với tất cả chúng ta, đó là khi gặp bốn người cùng một lúc; tất cả họ đều tự giới thiệu rất nhanh và chúng ta không thể ghi nhớ hết tên của họ. Thậm chí tôi đã chuẩn bị xong trước khi kỳ thi diễn ra.
Một trong những người nổi tiếng mà tôi có thể kể ra ở đây là: Albert Einstein, ông đã trượt khi thi vào trường Bách khoa tại Zurich. Chúng ta được thoải mái nói những gì ta muốn mà không phải chịu áp lực hay chịu trách nhiệm khi nói một từ cụ thể nào đó! Nếu bạn bất ngờ nhớ đến việc phải gọi cho ngân hàng để kiểm tra xem số tiền một triệu đô-la mà bạn trúng xổ số đã được gửi vào tài khoản của bạn hay chưa thì chắc chắn là có điều gì đó đã gợi cho bạn liên tưởng đến nó.
Khoản thu thứ tư là thuế môn bài (licenses). Boris lại tiếp tục chơi đàn. Ta có thể thi lại môn đó nhiều lần.
Chỉ có bạn và món cà phê mà bạn phải trả tiền, có cái gì đó buộc bạn phải ngồi lại. Khi chúng ta muốn chơi trò Spider Solitaire trên máy vi tính, chúng ta chỉ việc kích chuột vào chữ “games” (trò chơi). Cicero ngay lập tức nhớ ra nguyên nhân, và bắt đầu nói về… đồng phục mới của Georgius Armanius.
Nguyên nhân là quá trình thẩm thấu trong máy lọc chậm hơn và có chừng mực. Hãy chọn ra bốn phòng trong nhà bạn (ví dụ, phòng khách, phòng ngủ, phòng bếp và phòng tắm). Đó thật sự là một hình tam giác ngược.
Bạn cần tổ chức và xử lí thông tin mới để dễ dàng truy cập chúng sau này. Và rồi quả dưa này lại không phải là quả dưa; nó thực ra là một “cây nến”! Bà ta có nhu cầu muốn nói chuyện với một ai đó.
Sau khi đã ở trên ngọn sóng trong một khoảng thời gian nhất định, bạn có thể “ngã” vì những lý do nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn (một người bạn ghé thăm, hoặc điện thoại reo…). Tất cả chúng ta đều có thể nhớ rất rõ là chúng ta đã ở đâu làm gì vào ngày nghe thấy hung tin tòa tháp đôi bị tấn công. Trên chính giữa phiếu đó có in biểu tượng của cảnh sát màu đỏ tươi.
Bạn sẽ không còn lo sợ trí nhớ của mình không chịu đựng nổi trọng lượng này. Nếu nước được rót vào liên tục, nó sẽ bị tràn ra ngoài. Hãy lắng nghe tiếng loong coong của những hạt cà phê khi chúng rơi xuống đáy cốc.
Khả năng ghi nhớ của tôi thay đổi trong suốt ngày và cả tuần. Hãy nhìn Carl và Tina Baker. Hãy viết một cách thoải mái trong cuốn sách này – đó mới chính là ý nghĩa đích thực của nó.