Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ.
Cái vực của sự hỗn độn. Tiếng máy của mình đã tắt. Con mèo nằm trên nóc tivi.
Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Bởi bạn là người sòng phẳng. Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn.
Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.
Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem. Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng. Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại.
Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Chẳng có gì đáng bực cả. Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh?
Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính.
Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi. Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.
Dù biết là tạm thời thôi. Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình.
Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn. - Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác.