Tất cả những người dạy súc vật áp dụng nó đã nhiều thế kỷ rồi. Còn nếu quên hoặc viết sai tên đó tức là làm cho người ta khó chịu. Và từ đó hai người thành cặp tri kỷ cho tới khi ông Eastman mất.
Con không trả lời chi hết, nhưng trong một lúc xúc động không chống lại được, con chạy lại cha, bá cổ cha, ôm cha với tình sùng bái cảm động mà Trời Phật đã làm nảy nở trong lòng con, mà sự lạnh lùng của cha không làm cho héo được. Mùa này ai cũng trốn cảnh nhà quê, dễ gì cho người khác mướn được? Đứa nhỏ khóc, la, chạy về mách má.
Đàn bà biết rằng đàn ông biết những điều đó. Trong máy truyền thanh, một nhà buôn kể một cuộc thi võ tưởng tượng, giữa một món hàng của nhà đó với một món hàng của nhà khác, mà làm cho những nhà đại lý phấn khởi lên được. Bức thư đó làm cho tôi thấy tôi quan trọng.
Phương pháp ông giản dị lắm. Nó không tin ở giá trị của nó và sợ người ta chế giễu tới nỗi phải đợi trời tối như mực rồi mới dám lén lút đem bản thảo bỏ vào thùng thư. Vụ ấy đưa lên tới nghị viện, bàn cãi sôi nổi, nhưng rút cục cũng vì sự thối nát trong chính giới mà bị ém nhẹm đi.
Tôi đã mắc phải một lỗi không sao tha thứ được là đã chỉ cho một vị rất có danh và học rất rộng rằng ông ta lầm". Và chuyện sẽ xảy ra sao? Chắc chắn là chúng tôi sẽ cãi nhau và các bạn biết cãi nhau thường thường kết quả ra sao. Xin bà kể cho tôi nghe".
Bạn cho là "lố bịch", là vô lý ư? Cái đó là quyền của bạn. Tôi cũng biết đó là một sự khó khăn. Banh rổ là môn thể thao thích nhất của tôi mà tôi không có đủ bạn chơi.
Tại sao người ta nhãng bỏ khoa tâm lý thực hành như vậy mà nhồi biết bao những môn vô ích khác. Nên có thiện cảm với họ, giúp họ nếu có thể được. Dưới đây, tôi sẽ chép lại đoạn đầu bài diễn văn tuyệt khéo đó.
Người đó rõ ràng thiếu của xí nghiệp Detmer mười lăm mỹ kim, viết thư đòi nhiều lần mà không chịu trả, hôm đó đi xe lửa từ nhà lại hãng, nói không những không trả tiền mà từ rày không thèm mua hàng ở hãng nữa. Một lần tôi chạy lại bảo một người lính rằng có đám cháy, nhưng người đó uể oải trả lời rằng đám cháy không phải ở trong khu của y. Tôi có thuật lạ là biết dùng lời lẽ ôn tồn và những lời khen thành thật".
Ông có thể làm ơn giúp tôi vượt một nỗi khó khăn không? (Ta thử tưởng tượng cảnh đó: một người buôn bán tầm thường ở arizona nhận được một bức thư của một nhà quảng cáo lớn nhất ở Nữu Ước, mà trong thư đó ngay từ câu đầu, nhà quảng cáo đó cậy một việc. Nên thử phương pháp ngược lại. Đó là quy tắc thứ chín.
Phương pháp đó có nên thi hành trong những giao thiệp về thương mãi không? Thì đây, ta hãy xét tới trường hợp của ông Henry G. Cô giáo dạy tôi, nói thẳng cho tôi biết rằng phải quên hết những điều cũ đi để bắt đầu học lại từ đầu. Bữa tiệc đó hỏng là lỗi tại đầu bếp chứ không tại tôi.