Tôi chả thấy thú vị gì cả. Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân.
Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Mọi người còn lo cho bác nữa. Vì hình như anh làm gì có trên đời.
Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào. Có người cười toe toét. Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen.
Ba năm… Ba năm thì không tính được. Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa. Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua…
Đêm nay viết, ngại thay bút mới. Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe. Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ.
Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông. Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì.
Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh. Nhưng thấy cũng hay hay. Nhưng cho bạn nghỉ tí đã.
ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay.
Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Hai khoang thiện, ác.
Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Mà sống khoa học một chút.