- Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ. Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể phạm vi thẩm quyền cho người thực hiện. "À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác:
- Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác. - Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc. Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ.
Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". Thật ra, chính tôi mới là người gây ra những việc đó. Nếu quả thật như thế thì đây có thể là một vấn đề lớn.
James vẫn còn nhớ nét mặt tỏa sáng vì tự hào của Jessica khi cô ấy bước vào văn phòng anh để báo cáo công việc. Tớ cũng đã yêu cầu cô ấy nhắc lại những điều tớ nói và cả hai đều nghĩ mọi chuyện sẽ ổn. Một lần nữa, rất cảm ơn sự tin tưởng của ông.
Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên. Tớ gọi Jennifer vào văn phòng, dự định sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô ấy. Các bà mẹ của họ vốn là hai chị em sinh đôi giống nhau như đúc và luôn là những người bạn tốt nhất của nhau.
Mọi người đã hoàn tất những công việc đơn giản, và những công việc còn lại đều phức tạp hơn, nên James phải mất nhiều thời gian hơn. Giờ thì tớ phải tốn thêm hai tuần nữa để làm lại mọi chuyện. - Jones à, vì sao ngay từ đầu cậu không nói hết luôn một thể? Nếu thế thì có phải tớ đã tránh được bao rắc rối và không phải làm phiền đến cậu nhiều lần như thế không?
Đó phải là một quyển sách thật đơn giản, thực tế và có thể làm thay đổi cuộc sống của người đọc. Giờ thì tôi đã hoàn toàn yên tâm. James cảm thấy rất vui.
Anh vẫn đang đi đúng đường, vấn đề là anh chỉ đi hơi chệch một tí mà thôi. Thế nhưng James đã biết hậu quả sẽ như thế nào nếu anh làm như thế. Có lúc anh vẫn muốn tự mình làm lấy mọi công việc hoặc giao hẳn cho ai đó đáng tin cậy và yên tâm đón chờ một kết quả tốt đẹp.
Đó quả là một câu nói hay. Và vợ chồng anh cũng bắt đầu có thói quen cùng đi dạo buổi tối quanh khu phố trước giờ đi ngủ. Cậu đã làm hết sức mình.
Chỉ đơn giản là vì họ có cùng những sở thích và thấy vui khi cùng thể hiện những điểm tương đồng đó mà thôi. Và khi công việc không được như ý thì chính James là người phải chịu trách nhiệm sửa chữa những sai lầm ấy. Jack, sếp của anh, gọi James lên văn phòng gặp ông.