Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ. Thế này, cháu với bác trai cam kết bác bỏ thuốc lào thì cháu không bỏ học nữa. Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim.
Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn.
Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm.
Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen.
Hầu hết là những người sống có trước có sau. Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi. Không ngủ cũng phải nằm.
Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.
Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng.
Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ. Để thoát khỏi nỗi chán chường. Mực thước và tự nhiên.
Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Nói thì hay mà làm thì rất dở.
Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Nhưng như thế chưa đủ. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.