Tôi vẫn nhớ cậu, dù ngần ấy thời gian đã qua. - Người thật sự là Mẹ của các loại đá à? Nếu vậy, chắc Người không biết gì nhiều về cây bốn lá, phải không ạ? Ta chắc là ông biết mà.
- Tôi không còn biết phải làm gì nữa. Tôi nhận thấy trong mắt cậu phảng phất một nỗi buồn lớn lắm. Nếu đó là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc lên thì bây giờ chàng muốn biết nó cần bao nhiêu ánh sáng và bóng râm thì đủ.
Ai cũng muốn mình sẽ là vị chủ nhân của Cây Bốn Lá thần kỳ đó. Tôi cũng đã xem xét đến việc tạo ra một sản phẩm mới nhưng chẳng có nhà đầu tư nào chịu bỏ tiền vốn ra cả. Ông viết rõ hơn ai hết gốc rễ của từng bụi cây, ngọn cỏ.
Chắc là món tiền thừa kế đó lớn lắm phải không? Tôi cũng khôngbiết nữa. Một số người thậm chí quá phấn khích đã đứng lên rút gươm hô vang với cả quyết tâm:
Cũng chính anh đã quyết tâm theo đuổi mục đích của mình và không trì hoãn việc tỉa bớt các nhánh cây trong rừng. và nhìn, nhìn thêm này. Dưới ngòi bút của Alex Rovira và Fernando Trías de Bes - hai nhà tư vấn tâm lý và tiếp thị hàng đầu thế giới đã có công trình nghiêm cứu về thái độ, hành vi con người cũng như ước mong, niềm tin của họ đối với sự may mắn, thành công trong cuộc sống.
Chính vì vậy mà ta gọi nó là sự may mắn tốt lành, là điều mà ai trong chúng ta cũng đều mong ước. - Cây ba lá thì có thể mọc được trên đất có đá. Cũng vào ngày hôm đó, Sid thức dậy trễ hơn một chút so với ngày thường.
Chưa bao giờ chàng không trông chờ đêm tối xuống như lúc này, vừa mong sao ngày càng kéo dài, Sid tự nhủ với mình: Nott nhảy xuống ngựa và đi tới phía trước bà. hay thực hiện nó ngay khi có thể.
Chàng vừa rửa kiếm vừa vui mừng nhìn dòng suối nhỏ đang chảy về. ngay dưới chỗ chàng ngồi. Ta là Ston - Mẹ của các loại đá - Bà bực bội sửa lời Sid - Chắc ngươi lại là một hiệp sĩ đang đi tìm.
Tiếng kêu ghê rợn phát ra từ con cú của Morgana - mụ phù thủy hắc ám. Nó chẳng có giá trị gì đối với ông hay với bất cứ cư dân nào trong khu rừng này. Bí Mật của May Mắn kể về một câu chuyện đầy cảm động giữa hai ông già, Max và Jim, khi họ tình cờ gặp nhau ở công viên trong tâm sau 50 năm xa cách.
- Lần đầu tiên, giọng nói của bà không còn chứa đựng hai sắc thái đối nghịch nhau nữa. dần dần át cả tiếng dế kêu râm ran khi đêm tối đang chuyển sang rạng ánh bình minh chiếu qua từng kẽ lá. Nó thật xấu xa! Đó là thứ đáng khao khát nhất nhưng cũng khó có được nhất trên cõi đời này.